Ai cũng từng trải qua tuổi mới lớn mưa nắng thất thường, ẩm ẩm ương ương, giống như tiết giao mùa tháng tư nóng nóng lạnh lạnh...
day la noi dung footer
"Ồ." Phong bật cười. "Tháng tư?"
"Bingo." Hân tít mắt.
"Hồi đấy cậu nhát lắm." Hân tủm tỉm cười.
Hân cũng đến mua hoa để lấy cớ nói chuyện với Phong.
- ... Hân? - Phong chừng như rất ngạc nhiên. Cậu doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat bối rối che giấu bông hoa trên tay ra sau lưng, cũng chẳng hiểu do lý vì gì...
- Ừ, đúng rồi, hóa ra Phong vẫn còn nhớ tớ... - Hân mỉm cười.
- Nhớ chứ... - Phong cũng mỉm cười háp lại. - Cậu dạo này thế nào?
- Cũng phẩm bình thường... Cậu mua hoa huệ tây à? Lạ nha...
Phong đưa tay lên gãi đầu. Hân bật cười bởi hành động trẻ em ấy. Nó cũng chọn lấy một bông.
- Sao chỉ mua một bông? - Phong hỏi.
- Cậu cũng mua một bông đấy thôi...
Hân trả tiền, đưa bông hoa loa kèn lên má, để hương hoa thoang thoảng quanh mình và cánh hoa áp vào má mình mát lẹm. Những giọt sương như tan vào làn da...
- Tớ mua cho tớ thôi. - Phong đưa bông hoa của mình lên ngắm nghía. - Tớ thích hoa loa kèn lắm.
- Lạ nhỉ. Tớ cũng thế...
- Cậu có nhớ cậu đã tặng tớ hoa huệ tây hôm tớ chuyển đi không?
- Nhớ chứ...
- Vì thế đấy. Chưa từng có đứa con gái nào trao tặng tớ hoa cả... Vì thế mà tớ thích hoa loa kèn.
Hân cười. Nó cảm thấy bản thân quan yếu hơn một tẹo với thế giới, với những người xung quanh. Nhiều khi tiền một câu nói nho nhỏ thôi cũng đủ làm người ta thấy vui vui.
Hai đứa sánh vai rảo bước trên đường phố. Chao ôi, biết bao nhiêu chuyện cũ... Hân tưởng như chúng đã xa xôi lắm... Những năm lớp sáu, lớp bảy ấy. Mà mới có mấy năm. Những kí ức đẫm hương nắng, có cái nắng nhợt đầu xuân, có cái nắng nhàn nhạt mộng màng tháng tư, có cái nắng nghịch ngợm tháng năm, và cái nắng gay gắt của tháng sáu, tháng bảy... Những kí mỏ ác học sinh tươi mới và nguyên sơ. Hân nhớ lại vớ cả. Thật tuyệt... Có cái gì dậy lên trong lòng cô. Tại sao đã xa đến thế, những ngày chơi chọi gà văn bằng hoa phượng, chơi nhảy dây, chơi ô ăn quan, trồng nụ trồng hoa, trốn tìm; những ngày lũ con giai choai choai tiền thích cợt cho con gái khóc...? Những ngày vô tư lự và vong linh nhiên, những ngày còn chưa biết đến mấy vấn đề nhăng nhít giữa bè bạn với nhau, đồng cân cho nhau cái keo kiết là đã thành rất thân rồi? Nhưng Hân có hơi buồn, bởi vì trong những mảnh kí ức kia thật hiếm có mảnh nào xuất hiện cả Hân và Phong.
- Hình như chúng ta chơi với nhau ít quá nhỉ... - Hân thốt lên.
- Ừ. Chắc chỉ có cái lần cậu đến làm quen, và, và khen tớ... đẹp trai, đấy là lần độc nhất chuyện trò với nhau đấy... - Phong hơi cúi đầu.
Nắng tháng tư êm như ru... Nắng ôi chao nghiêng cùng với gió. Ấm áp quá. Hân quay sang nhìn Phong. Cậu như gần như xa... Đôi mắt xám tro đầy tâm trạng. Hẳn cậu cũng đang giống như nó, nghĩ về một miền quá khứ đẹp nguyên lành và tinh khôi. Một cảm giác gì đó hốt nhiên chớm trong trái tim Hân, mà tuồng như không phải chút xao xuyến đơn chiếc thuần của một con bé mới lớn nữa. Những con bé mới lớn thường cảm thấy tim đập nhanh hơn trước một cậu điển trai. Nhưng con bé Hân bây giờ lại cảm thấy tim đập nhanh hơn trước một tâm hồn.
- Bây giờ cậu học ở đâu? - Hân hỏi.
- Tớ không đi học nữa... tiền học hết cấp hai thôi. - Phong háp lại, mắt hơi cụp xuống. Hân ngạc nhiên không để đâu cho hết.
- Hồi ấy cậu học giỏi lắm mà... sao thế?
- Tớ thích nhảy nhót. Mà cái đấy thì cần gì học hành nhỉ... Tớ đang học để làm vũ công.
- Ừm. Thế thì vẫn là đi học chứ.
Hân ngước mắt nhìn lên bầu trời đất ơi xanh trong. Năm sau cô phải thi hết sức học rồi. Cô sẽ thi gì nhỉ... Mai sau, cô sẽ làm chi nhỉ...
- Tớ không nghĩ là cậu lại thích nhảy đâu...
- Đùa chứ, tớ nhảy đẹp lắm đấy!
Phong cười giòn giã. Hân cũng cười.
*
Tim Hân đập thình thịch. Phong ngồi đối mặt cô, chừng như chẳng để tâm gì cả... Cậu rất phẩm bình tĩnh.
- Nắng đẹp nhỉ?
- Ừ.
...
- Không có ô à?
Hân giật mình. Là giọng Phong mà... Chẳng lẽ cậu ở đây thật?
Nó ngạc nhiên quay đầu lại.
- Phong à?
Nhưng Phong không có ô như trong tưởng tượng của Hân. Cậu cũng đang dầm mưa.
- Ừ. - Cậu cười. Cái cười đại đẹp... Hân thấy tim mình đập lỗi đi một nhịp. Tính ra, nó và cậu ấy gặp lại nhau và thân thiết với nhau cũng được ba tháng rồi đấy.
- Cậu cũng không có ô à? - Hân hỏi.
- Không có. Ai biết hôm nay lại mưa...
Hân vui không để đâu cho hết. Nó với Phong vẫn gặp nhau thường xuyên, nhưng lần nào nó cũng vẫn vui và hồi hộp như trạng thái đấy là buổi hẹn hò đầu vậy... Phong đang ở bên cạnh nó, và cậu tỏa sáng hơn vô luận ai.
- Này... Hôm nay tớ với cậu đừng về vội, nhé? - Phong lên tiếng. - Đã thế này rồi... tắm mưa thường xuyên đi. Tớ với cậu đi đâu đó chơi.
- Đồng ý. - Hân gật đầu.
Nó trợn tròn mắt khi Phong đưa tay nắm lấy tay nó. Con bé mười bảy tuổi rưỡi chưa bao giờ biết thích một ai là Hân bây chừ đang được một đứa con trai cầm tay. Nó ngạc nhiên, và cũng vui lắm... Cảm giác thật đại vời.
Hân và Phong cùng nhau chạy ngược chiều cơn mưa, mặc cho nước táp vào thân thể rát buốt, lạnh lẽo. Hai đứa vừa chạy vừa cười khanh khách. Hân có cảm giác như nó và cậu ấy đang đền bồi lại quãng thời gian thơ dại bé không chơi với nhau...
Hai đứa đi ăn kem.
- Có ai lại đi ăn kem giữa trời đất ơi mưa rào thế này không? - Hân hét to thích thú.
- Có tớ với cậu. - Phong cười khanh khách.
Kem ngọt lịm...
Hai đứa đi thuê truyện tranh đọc.
Hân chẳng chuyên chú đọc được dòng nào...
Cho đến tận khi tối mịt, Hân mới lết thi hài về nhà được. Phong đưa nó đến tận cổng. Đôi mắt xám tro xoáy vào đôi mắt Hân, tuồng như ám ảnh... Đôi mắt ấy vẫn sâu và đẹp như thế, xoành xoạch như thế.
- Về nhé... - Cậu mỉm cười.
- Chờ tí teo đã... Phong! - Hân gọi giật Phong lại.
Chính Hân còn chẳng biết bản thân nó đang làm gì... Khi nó kịp nhận ra, môi nó đang an vị trên má Phong rồi. Một cảm giác ngọt ngào tràn vào óc nó...
Nó đỏ lựng mặt. Phong cũng đỏ lựng mặt. Cậu trố mắt.
- Tớ thích cậu.
Cuối cùng thì Hân cũng nói ra điều động ấy rồi. Mặc dù chính nó doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cũng chưa tử thi định được nó có thích Phong thật không hay chỉ là cảm nắng.
Hân mong rằng Phong sẽ tớp lại nó...
Nhưng kìa. Phong không nói gì cả. Cậu đứng sững ở đấy một hồi. Rồi cậu lắc đầu, quày quả bỏ đi, như trốn tránh... Cậu bước rất nhanh, được một đoạn, và sau đó cậu chạy. Cậu chúi đầu cắm đầu mà chạy. Thật xa... thật xa...
Hân không thể ngờ được cách phản ứng của Phong lại là chạy trốn.
Hân thấy một giọt nước mắt nóng hổi trào ra từ khóe mi. Nó ngờ ngạc và buồn bã đứng nhìn dáng Phong dần xa... Bờ vai Phong chìm vào đêm tối tĩnh mịch. Hân thấy Phong như trở nên một ngôi sao xa xôi lắm, mà nó sẽ không bao giờ với đến được. Tình cảm đầu thế hệ của nó vỡ òa thành muôn ngàn giọt nước mắt.
Sau hôm ấy, Hân có mấy lần thoáng thấy Phong trên phố, nhưng cậu chỉ lảng tránh nó. Nó cũng không có can đảm bắt chuyện với cậu nữa.
Hân càng buồn. Nhưng nó đã không thể làm được gì nữa.
"Không thể tưởng tượng được nhỉ..." Hân cắt ngang dòng hồi tưởng, ngước mắt lên nhìn Phong.
"Hồi đó tớ đã khước từ cậu đấy." Phong nhún nhường vai. "Có cho nên làm thế lần nữa không nhỉ?... Có vẻ rất thú vị, từ chối cậu ấy..."
"Thử xem."
Tháng tư. Hân khẽ khàng chạm tay lên mu bàn tay Phong.
*
Một ngày nào đó không có nắng, Hân quyết định đến "khu nhà bí mật" mà Phong đã từng kể - nơi cậu tập nhảy một mình. Đó là một khu nhà bỏ hoang, rộng rãi, tối tăm. Phong có đi học nhảy ở trung tâm, nhưng bởi chưng nhà không đủ rộng thành ra cậu đến đây để tự tập mỗi khi có thời kì rảnh rỗi.
Hân che giấu mình sau một tấm bạt màu xanh bạc. Nó xem Phong tập nhảy suốt hai tiếng đồng hồ, và tự nhủ cậu trông thật say mê. Hân không chắc có điều động gì đó làm nó say mộng được như Phong say nằm mộng nhảy. Mắt cậu sáng lên, đôi môi mỉm cười đầy thích thú, những động tác mạnh mẽ, dứt khoát.
Rồi Phong đi ra, Hân cũng đi theo đằng sau.
Đến một đoạn đường vắng, Phong bị chặn lại bởi chưng một bọn đầu trâu mặt ngựa. Hình như cậu có quen biết với chúng.
- Vẫn nhớ lời hứa phải không? – Một tên nhếch mép.
- Ồ, anh chàng vũ công tương lai. – Tên khác tiếp lời. – Làm sao quên được, nhỉ?
- Dạo này sao rồi?
- Khỏe chứ?
Phong lùi mấy bước ra đằng sau, môi mím chặt, không nói câu gì.
- Được rồi, cứ đi đi, bọn tao đồng cân hỏi thăm một chút thôi. – Chúng nó cười khanh khách. – Khỏe mạnh nhé, để, ừ, còn trả nợ chứ. Nhỉ? Vũ công?
- Tớ sẽ trả cho danh thiếp cậu. Sớm thôi.
Phong hét lên như thế và quay đầu chạy thẳng. Hân cũng chạy theo. Được một lúc, khi đã chắc chắn không còn nhìn thấy đám con trai kia nữa, Phong mới dừng lại, thở hồng hộc.
Hân nhẹ nhàng tiến đến.
- Đấy là Hải lớp mình đúng không? – Nó lên tiếng. Có lẽ nó đã làm Phong giật mình.
- ... Hân. – Phong ngỡ ngàng.
- Hải, đúng không?
- Cậu nhìn thấy hết rồi à?
Hân sẽ sàng gật đầu. Đó là Hải, đứa nhà giàu nhất lớp nó hồi cấp 2. Chúng nó vẫn thường bảo nhau rằng đồng cân của nhà thằng Hải có thể xếp chật cứng cái phòng học.
- Cậu mượn tiền của Hải à?
- Chẳng có cách nào khác. – Phong vẫn thở hổn hển, nhưng cậu đã đứng thẳng người lên. – Có lẽ chẳng bác mẹ nào muốn con mình đi học nhảy thay vì học đại học. Tớ đã học nhảy lén. Tiền đấy để nộp học.
- Hải là một thằng không đàng hoàng gì. – Hân lại gần, chạm tay vào vai Phong. Nhưng tay nó bị Phong gạt mạnh ra. – Và các cậu còn chưa được 18 tuổi. Những cái như là vay nợ... chưa được, chưa thể được. Chẳng có gì đảm bảo.
- Chỉ là nó đưa tiền, và tớ cầm thôi. – Phong nói. – Chẳng có cam kết gì cả, chẳng dính líu gì đến pháp luật.
- Nhưng không thể...
- Cậu đã nhìn thấy hết rồi đấy. – Phong bất ngờ nghiến chặt răng. – Tớ là đứa như thế. Người mà cậu thích, ừ, người mà cậu thích, là đứa như thế. Không được sống đúng với mộng ước của mình, phải dấm dúi như thế, phải vay chỉ của một thằng đểu giả, tỏ ra hèn nhát trước mặt nó. Như thế đấy.
- Phong...
- Đủ chưa? Đừng làm tớ bi thảm hại thêm nữa.
Phong đi lướt qua Hân nhanh như một cơn gió.
- Phong! – Nó cố gắng gọi, nhưng cậu không ngoảnh lại.
Hân nhìn Phong đi xa dần, cảm thấy mỏi mệt và không đành lòng, nó lại hét to lên một lần nữa, hét to một câu không hề liên quan.
- Phong! Tớ bảo này, cậu nhảy đẹp lắm! Thực sự đấy!
Bất chợt, Phong đứng khựng lại.
*
Tháng tư năm nay, nắng vẫn nhàn nhạt vương khắp nơi. Hân sắp thi đại học. Mỗi ngày, nó thường xin mẹ một chút tiền lẻ ra phố mua một bông hoa loa kèn. Nó đồng cân cầm bông hoa và ngắm... Và nó nhớ đến Phong. Phong thông thoáng qua cuộc đời học đâm ra thơ ấu trẻ của nó như một cơn gió, hay như một làn nắng tháng tư, nhàn nhạt... Đến nhanh, đi cũng nhanh, nhưng ấn tượng để lại thật sâu đậm. Màu mắt xám tro của Phong ám ảnh nó không khác gì màu nắng tháng tư, luôn trở đi trở lại trong trái tim... Hân tự nhủ rằng nó có lẽ không còn thích Phong nữa. Bởi nó đã đỡ buồn.
Không biết Phong đã dẫn giải quyết được chuyện với Hải chưa? Nó tự hỏi mình như vậy.
Tình cảm thơ ngây của Hân với Phong đã giúp cho Hân trưởng thành hơn. Và mỗi khi nhớ lại, nó thường mỉm cười, thầm cảm ơn Phong do đã cho nó thời cơ trải nghiệm thế nào là ái tình học trò. Cũng có vui, có buồn, có những nụ cười và có cả những giọt nước mắt. Cũng chua chua, ngọt ngọt, cay cay. Thú vị lắm, cái gọi là tâm tư của một đứa con gái mới lớn...
Hôm nay là một ngày cuối tháng tư. Mùa hoa huệ tây cũng đã sắp hết. Hân cầm một bông hoa trắng muốt đứng trước cửa nhà Phong, nhưng không gõ cửa. Chút nữa thôi, nó sẽ đi. Nó đồng cân muốn đứng đây vài phút thôi, để nhớ lại một chút chuyện cũ. Ồ, bữa nay nắng nhàn nhạt... Hân đưa tay ra.
Khi nó định bỏ đi, bất chợt một giọng nói vang lên bên tai nó.
- Hân? – Hân ngẩng phắt đầu lên, thấy Phong đang đứng trước cửa nhà.
- À, à... Phong. – Hân lúng túng không biết nói gì, bông hoa huệ tây trên tay run run lên, nó vội che giấu sau lưng bông hoa đó. – Tớ không định... ừm, tớ tiền đi ngang qua đây thôi, cậu đừng để ý.
- Vào nhà chơi xíu không? – Phong bất hốt nhiên mỉm cười. Lần trước tiên kể từ khi Hân tỏ tình, cậu không lẩn tránh nó nữa.
Hân thở hắt ra, đặt tay lên ngực, rồi rụt rè bước vào nhà. Nó với Phong cùng ngồi nhấm nháp cà phê.
- Hôm đó... - Phong bất chợt nói. - ... Phong thực ra có mang ô.
- Hử? – Hân trợn mắt. – Hôm đó... à, ý cậu là hôm đó... hôm đó?
- Ừ. Nhưng tớ che giấu ô đi để thử một lần dầm mưa cùng Hân.
- A?
Hân bất ngờ đến mức suýt đánh rơi tách cà phê trên tay.
- Ai mà nghĩ được Hân lại tỏ tình hôm đấy chứ, nhỉ.
Phong xoay xoay tách cà phê trong tay. Cậu im lặng một lúc, đôi mắt xám tro cụp xuống trông có vẻ rất buồn.
- Phong cũng thích Hân. – Một lúc, cậu lên tiếng khiến tim Hân đập thình thịch.
- Thế...?
- Nghĩ lại, hồi ấy tớ cám hấp thật. – Phong bất hốt nhiên ngẩng lên, bật cười. – Tớ thấy... tự ti. Hân xinh xắn, học giỏi, rồi cậu sẽ đỗ vào một trường học tuyệt học nào đó và có mai sau rộng mở. Còn tớ bỏ học cấp 3, đi học làm vũ công, cũng chẳng giỏi giang gì, chẳng biết cuộc sống sau này sẽ ra sao, đi đâu về đâu, có kiếm được việc mà làm không...
Hân lặng im nhìn Phong.
- ... Nên tớ không dám đồng ý.
- Thế... - Nó ngước mắt lên. - ... chuyện với Hải?
- ... Sau khi cậu khen rằng tớ nhảy đẹp, tớ đã nghĩ suy rất nhiều. Tớ tự hỏi tại sao mình lại phải làm thế này? Có lẽ mình thành ra thử thuyết lí phục bác mẹ lần nữa? Rồi không muốn tiếp kiến diễn chuyện với thằng Hải, tớ lấy cắp đồng cân của ba má để trả. – Phong thở dài.
- Hả?
- Và tớ bị phát hiện. Tớ đã khóc, nói rằng vớ cả là bởi cha mẹ cản ngăn tớ học cái tớ thích. Tớ trút tất cả mọi thứ trong lòng ra. Khi tớ thấy ổn hơn rồi thì đến lượt bố mẹ tớ ngỡ ngàng. Họ bảo hóa ra tớ nghĩ về gia tộc như vậy.
Hân không nói gì, bởi vì nó nhìn thấy vai Phong đang khẽ run lên.
- Tớ đến nhà bà ngoại ở một thời gian. Rồi tớ lại quay về, lấy hết gan dạ cố kỉnh thuyết phục ba má một lần cuối. Tớ đã định nếu lần này không được đồng ý, tớ sẽ buông xuôi. doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat Nhưng họ đã đồng ý cho tớ học nhảy, còn cho tớ đồng cân trả Hải nữa.
- ... Tốt quá nhỉ. – Hân mỉm cười.
- Câu nói khen tớ nhảy đẹp của cậu cổ võ tớ rất nhiều đấy. Bây giờ, - Phong sẽ sàng đặt tách cà phê xuống. Cậu đưa tay ra chạm vào tay Hân. – tớ nghĩ lại rồi.
Hân vẫn mủm mỉm cười. Nó cũng đặt tách cà phê xuống. Đôi mắt nó đảo qua đảo lại, cốt tử để giữ cho chút nước mắt hờn tủi không trào ra khỏi khóe mi.
- ... Hân còn thích tớ không?
Hân không biết cho nên trả lời như thế nào. Trong đầu nó hiện lên cảnh nó ngồi khóc một mình trong bóng tối của căn phòng, chửi mắng Phong vì chưng không hiểu lòng nó. Tình cảm nó dành cho Phong, theo thời kì và theo nỗi buồn, đã ít nhiều phai lạt đi, đến mức nó đã nghĩ rằng có nhẽ nó không còn thích Phong nữa.
Nhưng bây giờ, khi gặp lại cậu, nhìn thấy đôi mắt xám tro sâu thẳm ngay trước mặt mình, đột nhiên nó lại thấy tim mình đập mạnh như ngày nào.
- Bây giờ, tớ đã tự tin hơn rồi. Tớ nghĩ rằng tớ không cần phải tự so mình với Hân nữa... Cậu còn thích tớ không?
Nó lắc đầu. Rồi lại gật đầu.
- Chẳng biết nữa. Hồi đó bị khước từ tớ khóc nhiều lắm. Buồn lắm. Rồi quên lúc nào không biết, rồi lại nhớ lại... rồi lại quên...
- Không biết cũng không sao. – Phong tinh ranh cười. – Cứ thử đi, nhỉ?
- Ồ...
- Dựa vào vai tớ nhé?
...
*
Đã mấy tháng tư trôi qua. Đã mấy mùa hoa huệ tây trôi qua... Mấy hôm nữa nhỉ, Hân sẽ thành người lớn... Hân ngồi bên cạnh người nó thích, tự nhủ, bờ vai cậu ấy rét mướt quá.
"Ngày hôm đó ấy." Phong nói thầm bên tai Hân. "Ngày cậu cầm hoa đứng trước cửa nhà tớ."
"Ừ."
"Lúc ấy, không phải ngẫu nhiên mà tớ lại chạy ra mở cửa đâu."
"Sao?" Hân nhún mình vai. "Cậu nhìn thấy tớ từ cửa sổ chắc?... Chỉ muộn một tẹo nữa ôi thôi là tớ đi khỏi mất rồi đấy."
"Không phải." Phong cười, nụ cười rỡ ràng hệt như ngày hôm đó. "Đó cũng chính là hôm tớ từ nhà bà ngoại về và trò chuyện với cha mẹ thành công. Tớ đã rất mừng, và chợt tớ nghĩ đến cậu."
"Thế à?"
"Ừ. Thế nên lúc đấy, tớ đang định ra ngoài mua hoa loa kèn. Rồi sau đó, đến nhà cậu."
"... Trùng hợp nhỉ?"
Ừ, tình yêu rất cần sự tự tin, và cần cả một tí trùng hợp.
Mi Chi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét