Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

truyen sex - Ước gì tớ là nó cậu nhỉ

Cậu này, mình viết ra truyện ngắn này vào lúc nửa đêm thôi, lúc mà mình vẫn thường xuyên đợi phim sex tin nhắn của cậu ý. Nhớ hồi còn trên lớp, mình hay chọc cậu nhỉ, hihi nhưng biết làm sao được, mình thích cậu mà. Mình thích cậu thường xuyên để trong lòng chứ có dám nói ra đâu, mãi đến khi cậu hỏi mình thì mình mới dám nói đó chứ. Cơ mà man di chuyện nó như phim Hàn cậu nhỉ, mình đâu có tài hoa gì, học hành cũng chẳng ra sao thì đi quen 1 cô gái như cậu sao được nhỉ. Để lấy lòng cậu, mình cũng gắng hết sức, vậy mà kết quả lại ngược như trông chờ của mình cậu à, làm cậu ghét mình thêm. Nhiều điều đàm tiếu về mình cũng nhiều thì cậu làm sao có trạng thái bằng lòng mình cậu nhỉ. Để rồi khi nghe tin cậu đang vui vẻ bên ai đó, mọi rợ thứ trong mình như sụp đổ cậu à, suốt ngày mình cứ đi hỏi lũ bạn có chuyện này không để rồi nhận được những tin nhắn trả lời không như mong đợi. Ngày nào mình cũng mở những bản nhạc buồn lên và nghe, nghe những dòng tâm tư hợp tâm trạng của mình lắm cậu à. Cậu vui khi ở bên nó cậu nhỉ, à mà chắc hạnh phúc lắm hihi. Ước gì... Mình là nó cậu nhỉ? Mình được nắm bàn tay mà mình luôn nói là thô ráp của cậu dạo khắp phố, được dẫn cậu đi dạo mát những nơi tiền có 2 đứa cậu nhỉ, được hát trao tặng cậu 1 bài hát dù biết mình hát dở lắm hihi. Cậu này, ước gì... Mình là nó, cậu nhỉ? Mình muốn được quan hoài cho cậu, muốn được biết cậu có thức đêm nhiều hay không và lẻ loi giản là được dỗ dành khi cậu hờn dỗi, cậu nhỉ? Nhưng... Không có đâu cậu nhỉ, mình ước quá xa vời rồi, có nhẽ đồng cân là bởi vì mình mộng ảo thôi, và thật sự mình chỉ ước được yêu cậu một ngày thôi, cậu à. Bởi bởi chưng mình muốn biết bên cậu mình có cảm giác như thế nào thôi, mình muốn được nghe nhạc và thả hồn vào gió rồi ngắm mây cùng cậu. Nếu như mình có 1 điều ước, mình sẽ ước có thêm 100 điều động ước nữa để được bên cậu mặc dù chỉ một ngày thôi, cậu à! Chắc cậu không đọc được truyện ngắn mà nhân vật đích thị là cậu đâu, vì cậu xem mình như một người xa lạ mà... 

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

truyen sex - Ước nằm mơ xanh

Không phải tiền có những con người tài giỏi, tháo vát thì truyen heo mới thực sự mang lại ích lợi cho xã hội. Họ, những con người "có tâm hơn là có tài”, hành động hữu ích nhưng lại bị xem là ngu ngốc. Đúng vậy, trên đời này có những con người như vậy đó. Chính chúng ta cũng đã nghĩ gia tộc ngu ngốc, mặc dù rằng đó là một hành động tốt. Thử xem lời mình phát biểu có đúng không nhé! Mời danh thiếp bạn theo dõi nội dung câu chuyện dưới đây để thẩm tra lại xem có đúng không nào. Và liệu bạn có cho rằng gia tộc ngu ngốc????

 

 

 

 

 

6 giờ 50 phút, những tia nắng ấm áp bắt đầu len lỏi xuyên qua những kẽ lá. Ánh nắng lung linh chiếu xuống mặt đường. Trên con đường Quốc bại lộ 1 của thành thị Hồ Chí Minh, những phương tiện đi lại đang lưu thông suốt ồn ào đông đúc trên đường, bắt đầu một ngày làm việc mới. Tất cả họ, những dòng người và xe đều rất hối hả. Ở sát lề đường có một cô hoá viên trẻ đang cố đạp xe thật nhanh để kịp giờ vào lớp. 


Cô hoá viên đạp xe tới trường của mình thì cũng đã 6 giờ 55 phút rồi. Cô ton tả gửi xe vào khu giữ xe của trường sau đó chạy vội về phía lớp học. Trên đường chạy vào lớp, cô thấy có mẩu giấy nhỏ nằm dưới chân, ở bất cứ vị trí nào mà cô trông thấy cô đều khom xuống nhặt  bỏ vào thùng rác xong rồi mới tiếp thô lỗ chạy về lớp. Đến tới cửa lớp thì giảng viên đã hiện diện trước cô rồi. Thế là cô lại bị trễ giờ vào lớp. Cô thở hì hục khi phải chạy nhanh tận lầu năm của trường thuộc khoa Công nghệ thực phẩm. Cô đâm ra viên thẹn thùng cúi đầu xin phép giảng viên đứng lớp rồi mới bước vào đi tới chỗ ngồi của mình. Cô lấy tập vở ra để lên bàn, lấy khăn ra lau mồ hôi trên trán, mắt và mũi cho sạch sẽ. Những cô bạn cùng lớp nhìn cô dè bĩu bàn tán với nhau:

 

- Một tuần thì đã đi trễ hết năm ngày rồi. Mặt cô ta không biết dày mấy lớp nữa. 


Một cô khác:

 

- Trời ơi, tụi mày còn nói làm chi nữa. Cả trường học cực kì học này ai mà không biết cô ta là sinh viên kim luôn luôn chức lao công, dọn dẹp. Rác chúng mình có vứt đầy trường học cô ta cũng nhặt sạch hết.

 

- Tỏ vẻ ngoan ngoãn thì cũng không ai thương. Thời hết sức bây giờ, đồng cân cần có tiền và có năng lực làm ăn giỏi là được coi trọng. Mọi thứ khác tiền là phụ trợ và không là gì hết.

 

- Tao nghĩ là cô ta đang thể hiện cho Ban giám hiệu thấy đó. Sau này lỡ học yếu quá ra trường không nổi thì cũng xin được chân trưởng khoa vệ hoá trường.

 

Các cô ấy túm tụm lại chế nhạo bạn học đã đời rồi xúm nhau cười rúc rích bất cứ là đang trong giờ học, có điều động là âm thanh hơi nhỏ một tí thôi. Giảng viên đứng lớp vẫn cứ thao thao giảng trên bụt. Cô đâm viên bị bầu bạn chế nhạo đó biết họ đang nói xấu mình, cô nhìn bọn gia tộc cắn môi, bọn họ cũng phim sex nhìn lại cô với ánh mắt khiêu khích. Cô quyết định không quan tâm tới gia tộc nữa mà quay nhìn giảng viên chăm chú học.

 

Đến giờ tan học, danh thiếp đâm ra viên trong trường học đổ ra về. Họ vào khu gửi xe lấy xe ngôn ngữ cười ồn ã rôm rã, tiếng đùa giỡn, gồ ga xe máy inh ỏi. Cô hoá viên trẻ dắt xe đạp ra về. Khi cô đi gần tới cổng trường thì mấy cô bạn cùng lớp lúc nãy lái xe máy chở nhau vượt qua cô sau đó quăng lại mấy bịt ni lông, ly giấy vừa uống nước xong xuống đất trước mặt cô, cười ha hả rồi chạy xe đi mất. Cô hoá viên đứng sựng lại, tần ngần một chút rồi cũng quyết định dựng xe lại khom xuống nhặt số rác đó cho vào thùng rác rồi mới về.

 

 

 

­§­§­§­

 

 

 

            Vào buổi chiều khi mà ánh nắng cuối cùng đã tắt, trời đất mát dịu. Ở công viên một đôi cụ già tản bộ trò chuyện thư giãn với nhau, vừa để tốt cho sức khỏe vừa để chia cắt sự đơn chiếc với nhau lúc về già. Cũng có những em bé theo ông bà đến chơi chạy giỡn đùa vui với nhau ở đó. Có một ông cụ tuổi trên sáu mươi và một cô gái trẻ đang cùng nhặt những tờ giấy, những bao ni lông và các rác thải khác mà mọi người đi chơi công viên quăng quật bừa bãi. Ông cụ nói với cô gái:

 

- Ngọc Nhiên à, năm nay là năm cuối đại học của cháu rồi phải không?

 

(Ngọc Nhiên là cô đâm viên trẻ hay nhặt rác trong trường). Mặt cô ỉu xìu:

 

- Dạ phải, nhưng cháu không biết mình có tốt nghiệp được hay không nữa. Cháu làm bài không tốt.

 

Ông cụ cười khà khà:

 

- Cháu của ông không cần phải lo đâu. Năm nay không tốt nghiệp được thì còn năm tới, mà rủi năm tới có không được nữa thì vẫn còn năm tiếp kiến theo nữa mà. Có sao đâu.

 

Ngọc Nhiên nhìn ông như mếu:

 

- Ông lại trêu chòng cháu nữa rồi, sao không khích lệ cháu mà ông lại nói như vậy chứ?

 

Ông cụ vỗ vai Ngọc Nhiên cười sảng khoái:

 

- Được rồi, được rồi. Ông không nói nữa, ta tiếp tục đi.

 

Hai người lại đi vòng vo công viên nhặt rác một công việc không thuộc về bổn phận của họ. Vừa đi hai ông cháu vừa chuyện trò với nhau, những câu chuyện phím thường nhật của cuộc sống, xung quanh họ. 


­§­§­§­

 

Ba tháng sau.

 

            Vào một buổi chiều trời đất ảm đạm, mây đen kéo tới chuyển mưa. Tại công viên, Ngọc Nhiên và ông cụ ngồi trên ghế đá. Cô bé khóc lóc inh ỏi:

 

- Hu…hu…, hic..hic…Cháu không biết đâu. Cháu không thể ưng ý được. Hu hu, hichic….

 

Ông cụ ra công khuyên bảo:

 

- Thôi đi Ngọc Nhiên àh! Cháu đừng khóc nữa, cháu khóc cũng không khác hơn được.

 

- Hu….hu…Nhưng mà…ngày mai bạn bầy cháu nó tốt nghiệp hết cả rồi. Chỉ có cháu….(nấc lên một tiếng)…Cháu phải chịu lưu bang. Hu…hu…! Ông ơi, chắc cháu nghỉ học đi lượm rác với ông suốt đời quá! Hu…hu…!

 

Ngọc Nhiên lại khóc tiếp, khóc sướt mướt và lớn tiếng hơn. Ông cụ chịu hết nổi tiếng khóc của Ngọc Nhiên la lớn lên:

 

- Thôi được rồi! Cháu nín đi nào! Khóc nãy giờ đã bao lâu rồi, ông không ngồi đây dỗ cháu nữa đâu.

 

Tiếng la của ông cụ làm cho Ngọc Nhiên giật mình im bật nhìn ông. Ông cụ nói:

 

- Cháu khóc, than vãn và suy sụp hoàn trả toàn không hữu ích gì. Dù đồng cân là nhặt rác ông cũng không thích nhặt chung với một cô bé vô bổ nản chí như cháu đâu. Nếu ước nằm mộng của cháu là làm cho môi trường học sạch đẹp, không phải một mình cháu hay một mình ông, hay là hai chúng ta là có trạng thái làm được. Có đi nhặt rác ở công viên cả đời thì nó vẫn sẽ dơ hoài thôi.

 

Ngọc Nhiên nín khóc chớp chớp mắt nhìn ông:

 

- Nếu hai ông cháu mình không nhặt  thì nhặt với ai ạ! Cháu nghĩ, cũng  chỉ có con ngốc như cháu làm việc này thôi. Những người thông minh, gia tộc đã đi làm những công việc cao siêu, lợi hại. Ai thèm đi nhặt rác như cháu chứ. Nên cứ tự mình lầm lũi đi theo ông nhặt là tốt nhất.

 

- Ai cũng có ít nhiều ý thức về môi trường, có điều nó bị che khuất thôi. Cháu phải đánh thức và làm cho nó lớn lên. Muốn làm được việc đó thì cháu phải có địa vị cái đã, lúc đó lời nói của cháu mới có cân lượng và phát huy hiệu quả.

 

- Nhưng mà….cháu làm không được đâu..Cháu học dở quá, ra trường còn không nổi nói chi là có địa vị xã hội. Không hiểu sao trước kia cháu lại đậu đại học nữa. 


Ông cụ nổi cáu:

 

- Cháu cứ như vậy hoài thì sẽ không thực hành được ước mơ đâu. Có hoài bảo mà không nổ lực thì cũng là vô dụng thôi. Cháu phải tự dẫn giải quyết khó khăn của mình. Suy nghĩ lại đi, cháu đã làm cách nào vào được tuyệt vời học thì cứ dùng cách đó ra trường. Ông về đây, bữa nay miễn là không nhặt rác.

 

Ông cụ đứng lên bỏ đi. Ngọc Nhiên ngồi một mình ở đó tư lự suy nghĩ.

 

 

 

­§­§­§­

 

Một Năm Sau.

 

Ngọc Nhiên sung sướng mặc vào người trang phục tốt nghiệp. Quang cảnh buổi tốt nghiệp ở trường nhộn nhịp tiếng nói_tiếng cười, ánh nắng rét mướt chiếu xuống làm cho nụ cười như có sức hút hơn trên môi mỗi người. Buổi lễ sắp bắt đầu và có lẽ người sung sướng hơn cả danh thiếp nhà trí thức mai sau là bác mẹ của họ. Cha mẹ của Ngọc Nhiên cũng vậy, gia tộc cười sung sướng nhìn con gái của mình trong đồng phục tốt nghiệp. Ba cô nói:

 

- Con gái của ba rút cục cũng thành ra người rồi. Con đã thật sự trưởng thành từ hôm nay.

 

Mẹ Ngọc Nhiên:

 

- Mẹ rất hãnh diện vì chưng con.

 

Ngọc Nhiên ôm chầm lấy ba mẹ văn bằng hai tay: "Con yêu ba mẹ lắm!”. Từ đằng xa có một tiếng gọi lớn:

 

- "Ngọc Nhiên!”

 

Cô quay lại và cười tươi khi trông thấy ông cụ. Ông tiến tới gần ôm lấy Ngọc Nhiên chia cắt niềm vui với cô:

 

- Chúc mừng cháu tốt nghiệp!

 

Ngọc Nhiên cười nhìn ông:

 

- Cám ơn ông đã đến đây, chúc mừng cháu.

 

Cô cười khúc khích rồi giới thiệu:

 

- Thưa ba mẹ, đây là ông cụ mà con thường nhắc đến. Thưa ông, đây là ba mẹ của cháu.

 

Mọi người bắt tay chào nhau. Ba Ngọc Nhiên nói:

 

- Cám ơn bác bấy lâu nay đã giúp đỡ dạy bảo cháu nó học tập.

 

Ông cụ cười sảng khoái:

 

- Cũng vì Ngọc Nhiên, nếu cháu nó không có ý chí thì tôi có nói bao nhiêu cũng không ăn thua.

 

Mọi người cười rôm rã, Ngọc Nhiên phát hiện:

 

- Hôm nay ông mặc áo xống rất đẹp. Trông ông đẹp lắm luôn!

 

- Không giống với ông già lượm rác ở công viên hằng ngày phải không?

 

Có tín hiệu chuông báo đã bắt đầu buổi lễ. Các đâm viên xếp hàng phục làm lễ. Hiệu trưởng của trường học phát biểu mở màn nói những lời nhận xét, đánh chớ chi và chúc hạ danh thiếp đâm viên đã hoàn trả bít tất việc học của mình ở trường tuyệt vời học. Cuối lời, Hiệu trưởng giới thiệu một vị khách mời đặc biệt lên phát biểu:

 

- Sau đây, tôi xin nhường lời lại cho một vị khách mời. Ông là Tổng Giám Đốc của công ty TNHH Thiên Nhiên có đôi lời với vớ cả mọi rợ đứa ở đây.

 

Một tràn pháo tay chào mừng, Ngọc Nhiên ngỡ ngàng khi đó chính là ông cụ cô quen, cùng nhặt rác với cô bao năm qua ở công viên. Ông đứng lên bụt phát biểu rất dõng dạc và nở nụ cười thật tươi với các bạn tân cử nhân:

 

- Xin chào các giảng viên và danh thiếp đâm viên tốt nghiệp của trường ta. Các bạn đang ở đây đã và sẽ tiếp thô lỗ là những mầm xanh, là tương lai của đất nước. Các bạn đã bỏ công ra nghiên cứu, học tập trong suốt thời gian qua, mỏi mệt nhưng vẻ vang. Đến nay, danh thiếp bạn đã được đền đáp bằng tấm bằng tốt nghiệp. Đúng vậy, danh thiếp bạn đã thành công. Sau này, tôi mong rằng các bạn vẫn sẽ tiếp kiến thô tục nổ lực hơn nữa để đóng góp cho xã hội, cho Tổ Quốc. Và chúc các bạn mãi mãi thành công.

 

Một tràn pháo tay thật lớn vang lên khắp hội trường. Dứt tiếng vỗ tay ông cụ nói tiếp:

 

- Và điều quan yếu tiếp kiến theo tôi muốn tuyên bố với danh thiếp bạn là…Lời mời của công ty chúng tôi với các hoá viên tốt nghiệp. Công ty chúng tao xin gửi lời mời các bạn đến hợp tác để cùng nhau phát triển. Mong rằng danh thiếp bạn sẽ nhận lời, sự công tác của các bạn chính thị là niềm hân hạnh cho công ty chúng tôi.

 

Ông cụ đọc tên trước sự hồi hộp của các đâm ra viên, và điều động bất thần là trong danh sách đó có tên của Ngọc Nhiên. Một cô sinh viên bị lưu bang truyen sex lại trường học một năm. Chính cô cũng không dám tin vào việc này. Ông cụ nói:

 

- Tôi biết rằng có người sẽ thắc mắc tại sao tôi lại đặt lời mời tới cô bé Ngọc Nhiên, sức học đồng cân trung bình. Đúng vậy, cô bé học yếu nhưng cô bé lại là một đâm viên đạt điều kiện nhất trong số mệnh danh thiếp đâm ra viên tôi đã chọn. Chính sự lẻ loi giản, thành tâm với môi trường của cô bé, đặc biệt là hành động bền chí nhặt rác của cô. Cô gái trẻ này đã cùng một ông già như tôi nhặt rác âm thầm trong công viên suốt năm năm tuyệt vời học. Bị lưu bang cô bé đã sử dụng lòng yêu môi trường học làm động lực gắng học tập để có được ngày hôm nay. Cái công ty chúng tôi cần ở một nhân dịp viên, không đồng cân là sự thành thạo tài ba cho công việc thôi. Mà còn cần tôn giáo đức và cái "tâm”. Sự nhẫn nại, chu đáo và kiên trì sẽ giúp ích rất lớn cho công ty chế biến thực phẩm của chúng tôi. Đặc biệt là lòng yêu môi trường, công ty chúng tao đưa sự đảm bảo sức khỏe người tiêu dùng lên hàng đầu. Vì thế, chúng tao rất hạnh được cộng tác với cô Ngọc Nhiên_một con người đặc biệt.

 

Ông cụ vỗ tay bắt đầu, man di người nhiệt liệt vỗ tay theo, Ngọc Nhiên và cả ba mẹ cô nữa vừa mừng vừa cảm động sung sướng rơi nước mắt. Các đâm ra viên được mời tiến lên phía trên bắt tay với ngài Tổng Giám Đốc biểu thị sự đồng ý hợp tác giữa đôi bên. Tới lượt Ngọc Nhiên cô cảm động nhìn ông cụ:

 

- Cám ơn ông đã chọn cháu.

 

Ông cụ vỗ vai cô bé thân thiện như những lúc hai ông cháu hay trò chuyện:

 

- Con bé này, không phải cám ơn ông đâu. Đó là năng lực của cháu. Ông đã nói cháu làm được mà.

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Mùa đông ngày bên anh

Tên Topic: Mùa Đông Ngày Bên Anh!


(Hai Lần Một Mùa Đông!)

 

                  


Writer: lanyxuxy

 

 

 

-          này, phim sex mày thích mùa nào nhất trong năm thế?

 

 

 

-          Tao thích mùa thu….

 

 

 

-          Xùy…. Sao đứa con gái nào cũng thích mùa thu thế?

 

 

 

-          Kệ tao, chứ mày thích mùa gì mà nói tao

 

 

 

-          Tao thích mùa vỉa hè đó, mùa hè được nghỉ học, được đi chơi nè…. Haha

 

 

 

-          Đồ ham chơi như mày á, vậy mày không thích mùa thu à….

 

 

 

-          Tao… sao lại không…. – thằng bé đỏ mặt

 

 

 

-          Mày…mày ba phải, vừa mới nói thích mùa vỉa hè mà…

 

 

 

-          Tao thích mùa thu, bởi vì….mày thích nó…

 

 

 

-          ….

 

 

 

Nhìn 2 đứa nhỏ ríu rít nói chuyện ngoài công viên, tôi thầm mỉm cười, nhớ lại cuộc đời mình, nhớ đến gia đình, nhớ đến …. Cậu…

 

Tôi được nhiều người nói là một đứa con gái ít nói, trầm tính chất và đơn giản, có nhẽ do vậy, mà tôi rất ít bạn bè, đôi lúc, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật nhât nhẽo và vô vị…. nhưng có một người, làm ấm trái tim tôi… đó chính là cậu.

 

 

 

Vào mùa thu năm tôi 19 tuổi, là một hoá viên rất-đỗi-bình-thường trong 1 lớp gồm 60 thành viên, ngày bước vào đầu năm 2, bầu bạn chúng tao vui vẻ gặp nhau chuyện trò sau 1 tháng rưỡi nghỉ ngơi lấy sức, tôi ngồi đấy, đơn chiếc giản chỉ để nhìn xem mọi người trò chuyện, nhìn man di người tay bắt mặt mừng, đám bạn tôi lôi kéo nhau…. Bỗng một người va vào tôi khiến tôi choáng váng…

 

 

 

….

 

 

 

-          Tớ xin lỗi, bạn không sao chứ.

 

 

 

-          không sao đâu – tôi nói với giọng cực-kì-khó-chịu….

 

 

 

và từ đó tôi biết cậu….                  


 

 

Và sau đó cậu gia nhập vào nhóm học của tôi, nhưng sự thực đúng thật là khó đoán, cậu lại thích cô bạn thân của tôi… nói thật, tôi cũng không buồn nhiều, bởi chưng tôi nghĩ đó chỉ là thứ tình cảm thoáng qua, chỉ cần một thời kì để quên, nó sẽ hoàn trả toàn biến mất…. nhưng thời gian lại chứng minh ngược lại những gì tôi suy nghĩ, để rồi đưa ra cho tôi một kết quả đáng buồn: tôi thích cậu.

 

 

 

-          Này, sao tui thấy con gái đa số đều thích mùa thu vậy?

 

 

 

-          Ai biết được họ, nhưng có lẽ mùa thu mộng nằm mê nhất!!!

 

 

 

-          ủa? vậy bà không thích mùa thu à?

 

 

 

-          Nếu tui nói là không, ông có nghĩ tôi lạ thường không?

 

 

 

-          Chắc là có đó… hà hà

 

 

 

-         Tui…thích mùa đông… mà nay hỏi tui mấy chuyện nhảm nhí không vậy?

 

 

 

-          ừ… cậu lơ đãng. 


 

 

-          

 

 

 

-          Mắt cậu nhìn xa xôi vô định – tại sao bà thích mùa đông chứ…

 

 

 

-          Chả sao truyen sex cả…có lẽ, mùa đông… giống tui…. Haha…

 

 

 

-          ….

 

 

 

-          Con trai mấy người, chắc chỉ thích mùa lề đường ôi thôi nhỉ - tôi đùa….

 

 

 

-          Ai nói… mà thôi…

 

 

 

-          ….

 

 

 

Thế rồi, thời kì cứ trôi, chúng tao vẫn tiếp kiến thô lỗ cuộc sống của riêng mình, tôi vẫn thường nhìn lén cậu mỗi khi cậu ngồi trò chuyện với nhỏ bạn tôi- nhỏ mà cậu ấy thích đó. 


 

 

Mưa mùa thu….

 

 

 

Dài….và lạnh….

 

 

 

Rồi mùa đông cũng đến, cái thời tiết hanh và khô làm tôi dễ chịu, tôi cảm thấy cơ thể mình khoác lên một chiếc áo hoàn trả toàn mới…. và cũng vì thế, tôi lại càng nép mình vào vỏ tù và của chính tôi tạo ra… đôi lúc tôi tự nghĩ, nếu tôi chẳng thể thoát ra được vỏ tù và này, liệu tôi có thể nói ra sự thật với cậu….

 

 

 

 Mùa đông…. Mùa lạnh nhất… với những cơn gió bấc và mưa phùn, thế mà tôi ưa một mình lang thang vào những ngày lạnh giá phủ một lớp sương mờ nhạt, tôi đã nghe một người nào đó nói rằng: " mùa đông là những gì làm cho tôi thấy cuộc sống vốn là một bức tranh toàn bích có vẻ như đã lùi xa về dĩ vãng nhường chỗ cho những ngẫm nghĩ đơn sắc”, ừ thì vậy, mùa đông phải chi rét, mùa thế giới lặng mình vào một cái gì đó nằm mộng hồ, suy tư và lắng đọng, tôi cũng thế, tôi thích mùa đông cô đơn giản vì chưng nó lặng lẽ và bình phẩm thản…

 

 

 

Nhưng mà chắc hẳn ai cũng nghĩ đến một ngày lễ lớn, đó là noel…. Ngày mà những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo, ngày những đứa bạn tụ hội chém gió, ngồi tỉ tê rồi lấy cớ đi chơi đêm, còn tôi…. Vẫn một mình…

 

 

 

Tôi bước nhẹ trên con đường dẫn thẳng tới ngôi thánh đường xinh đẹp và được trang trí lộng lẫy, tôi chọn một góc khuất,  nhìn bao lăm con người qua lại, lòng tôi chợt thắt… một nỗi buồn không tên len lỏi vào tâm hồn tôi một cách vô thức,… và tôi đột nhiên thoát ra được những nghĩ suy thụ động khi tiếng chuông nhà thờ ngân lên, tiếng hát từ dàn loa nhà thờ vang lên vui vẻ:

 

 

 

We wish you a merry christmas
We wish you a merry christmas
We wish you a merry christmas and a happy new year.
Good tidings to you when ever you are
Good tidings fo christmas and a happy new year.

 

 

 

Tôi hốt nhiên mỉm cười, một nụ cười chắc dạ và hạnh phúc, có lẽ mọi rợ người nhìn thấy sẽ nghĩ tôi bị thần kinh khi ngồi cười thế này, nhưng mà mặc thây gia tộc chứ, vì vì, họ không giống cuộc sống của tôi, tôi vươn tay, hít một phổi không khí trong lành… tâm vong hồn thoải mái, tôi bước vào thánh đường và cầu nguyện.

 

 

 

Ngày hôm sau, lại với khuôn mặt chớt nhả không chịu nổi, hajz…. Đúng là…. Tại sao cái khuôn mặt đáng ghét ấy tôi có trạng thái thích được cơ chứ, cậu đến trước mặt tôi, cười hehe:

 

 

 

-          Mùa bà thích nhất sắp hết rồi đấy nhé!, cứ từ từ mà hưởng thụ….

 

 

 

-          Ok… bít tất nhiên rồi… khỏi cần mặt mẹt ông nhắc tui – cái cảm giác được nói chuyện với cậu, khiến tôi rất vui, tôi nỗ lực né tránh ánh mắt của cậu, bởi chưng vì, nếu nhìn vào anh mắt ấy, xúc cảm của tôi…sẽ như thế nào đây?

 

 

 

-          ờ… nhắc chơi vậy đó, chắc không được!!!! – cậu cau có bỏ đi

 

 

 

tôi đồng cân biết nhìn theo, có nhẽ cũng bởi chưng cái tính chất kì cọ quặc không muốn người khác quan hoài mình, mà làm nhiều người mất lòng chăng? Và còn cả cái tính chất đồng cân thích quan hoài từ phía sau, lặng lẽ, thầm lặng những người mình yêu mến thành thử mọi người thường nói tôi vô tâm, hời hợt…

 

 

 

Tôi thấy cậu bước đến bàn nhỏ bạn tôi, nhẹ nhõm nhét một phong thư nhỏ, tôi cười buồn, cuối cùng, cậu đã sắp tìm được người mình thật sự cần rồi… tôi lặng im, một giọt nước mắt chảy ngược vào con tim lạnh giá…

 

 

 

Rồi cũng vào cái ngày định số phận ấy, nó biển đổi tôi thành một con người hoàn toàn khác, tôi tháo bỏ hết thảy được vỏ ốc đáng sợ của mình.

 

 

 

Tôi thật sự không nhớ chuyện gì xảy ra, chỉ biết rằng, khi tôi khó nhọc đạp xe về nhà trên con đường quen thuộc, trời đột nhiên mưa to, mưa che khuất đi tầm nhìn và man di thứ trở thành ra mờ nhạt…mờ nhạt…

 

 

 

Cảnh đấu vật xung quanh bỗng nhiên trở cho nên tối mịt, không gian lúc ấy bị một màu đen của bóng tối nuốt gọn, mắt tôi nhức ghê gớm.. tôi nỗ lực hít thật sâu, bước về phía trước, cái xe đạp của tôi cũng biến mất lúc nào không rõ, tôi cứ đi thẳng, đi thẳng… một tia ánh sáng phía xa xa làm tôi chói mắt, đó như 1 hang sâu và chỉ có một lối thoát, tôi nheo mắt lại bởi quá chói, nhảy ra khỏi cửa hang và…

 

 

 

Tôi sực tỉnh…

 

 

 

Mùi thuốc sát trùng sộc thẳng vào mũi khiến tôi vô cùng khó chịu, một màu trắng xóa của bệnh viện và thanh âm vô vị của máy đo nhịp tim…tôi vén mền qua và đi thẳng ra cửa, gió bấc thổi vào mặt thật dễ chịu, mưa vẫn rơi, tôi thấy cậu đứng đó… tôi lặng nhìn cậu và cậu nhìn mưa…

 

Lúc ấy, phải chi cậu đừng quay lại, tôi đồng cân ước lúc đó thời gian ngừng trôi, nhìn cậu suy tư như thế, không hiểu sao tôi cảm thấy nhẹ lòng.

 

 

 

Cậu quay lại phía tôi, nhưng không nhìn tôi, ánh mắt cậu xa xôi nhìn về một hướng vô định, cậu khẽ nói, rất nhỏ, lúc ấy tôi không nghĩ mình có thể nghe được, câu nói ấy, có thể nói với tôi lắm chứ:

 

 

 

-          Mùa đông sắp qua rồi, bà không muốn tận hưởng hết hay sao?

 

 

 

-          Ông nói tui phải không? Tui vẫn tận hưởng hương vị mùa đông mỗi ngày cơ mà… - tôi cười và nói to lên, chủ yếu để làm cho cậu giật mình, nhưng…

 

 

 

Cậu không có bất kể phản nghịch tương ứng nào cả….

 

 

 

Tôi bắt đầu lo lắng, vì sao lại như thế… tôi bước đến gần cậu, hua tay trước mặt, nhưng vô vọng, tôi nắm lấy tay cậu, nhưng… vớ cả đều hụt hẫng…

 

Tất cả như một cuốn phim quay chậm… tôi nhớ ra, nhưng mà… tại sao tôi lại vào bệnh viện, tôi đang đi trên đường mà… lúc đó, tôi rối lắm, nước mắt từ đâu cứ trào ra…nóng hổi…

 

Thôi thì… có trạng thái vào một ngày không xa… tôi lại có trạng thái quay về với mọi rợ người, ba mẹ và cả cậu… và sẽ có ngày, tôi quên được cậu mà thôi

 

 

 

day la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footer**

 

Bước từ công viên về, tôi lại vô tình gặp cậu, một mùa xuân, rồi một thu, và bây chừ là mùa hè, cậu vẫn đến nhà tôi, ngôi nhà xinh xắn có ba có mẹ, có em trai chị gái vẫn đang quan hoài tôi, nhìn thấy cậu lại đến nhà mình và tĩnh lặng quan trung thành tôi như vậy, tôi làm sao có thể quên được chứ…

 

Tôi thở dài, ngồi sát mép giường lom lom nhìn cậu, lúc nào cậu đến, cậu cũng lặng im như thế, tôi bực mình lắm biết không hả, tôi liếc nhìn cái thi hài không vong linh trên giường, xanh xao, tiều tụy và đủ thứ dây dưa rợ, tôi thở dài ngao ngán, nhìn qua cậu, tôi hét vào mặt cậu:

 

 

 

-          Làm ơn đừng đối đãi tốt với tôi như thế chứ, mặc dầu gì cũng đồng cân là bạn thôi mà… đồ đáng ghét.

 

 

 

-          Này, bà kia… dậy đi chứ, bà kêu tui thích mùa lề đường mà phải không? Tại sao lại nghĩ như thế hả? Tui muốn biết câu đáp của bà… - cậu lại trầm ngâm.

 

 

 

-          Tại bởi chưng tính chất cách của cậu, năng động, hòa đồng, bởi vì cậu vừa đem lại sự ấm áp như nắng, vừa như cơn mưa lề đường làm khó chịu trái tim tôi đó, cậu biết không? Tôi trả lời

 

 

 

-          Có lẽ bà biết tôi thích nhỏ bạn thân của bà phải không? ừ thì đó là sự thật, nhưng tui lại cảm thấy, đối với bạn ấy, một thứ tình cảm lẻ loi thuần …còn với bà, tui cảm thấy rét mướt và dễ chịu lắm, 6 tháng trôi qua rồi, bà vẫn chưa tỉnh dậy cho tui nói rằng: " tôi thích bà” chứ…

 

 

 

Ha… tôi như chết đứng (à mà quên, tôi tắt hơi rồi ^^) một chút hạnh phúc, một chút ngỡ ngàng và một chút xót xa… đau… vong linh tôi rung lên từng đợt, nước mắt lại rơi, tôi kềm chế xúc động, gắng trấn tĩnh, tôi nhìn xoáy vào đôi mắt ấy, để cậu nhìn thấy tôi, nhưng mà thật ngớ ngẩn, điều đó sao có trạng thái xảy ra, khẽ cười, tôi hỏi cậu:

 

 

 

-          Lâu chưa?

 

-          Cũng từ ngày cậu hốt nhiên sỉu giữa đường, tui nhận ra bà thật quan trong, giữ gìn sức khỏe, nhanh chóng dậy nhé, tui sẽ nói cho bà biết mùa yêu thích của tôi là mùa gì!!!- cậu gương cười… 


 

 

Cảm ơn cậu, câu nói tôi chờ mong chung cuộc cũng được toại nguyện, như thế này, tôi sẽ an tâm ra đi, khối u rong não của tôi quá lớn rồi, làm sao còn hy vọng nữa cậu à, hãy vui lê, bạn tôi tốt hơn tôi nhiều đấy, hãy trân trọng và chăm chút tốt cho bạn ấy nhé! vĩnh biệt!!!!

 

 

 

day la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footerday la noi dung footer*

 

 

 

Chưa kết đâu nhé!!!

 

 

 

Ngay lúc ấy, tôi cảm thấy đau buốt, chưa bao giờ từ truyen heo khi hồn tôi lìa thi hài lại có cảm giác này, tôi ngồi xuống, ôm lấy đầu và bắt đầu thở dốc,…

 

 

 

Một giọng nói từ đâu thủ thỉ nói với tôi:

 

 

 

-          Con có muốn quay về không?

 

 

 

-          Dạ muốn ạ! – cơn đau của tôi dường như biến mất khi gặp người ấy, người xinh đẹp tựa hoa hướng dương, sáng như thiên thần, có lẽ, đó là thiên thần hộ mạng của mỗi người.

 

 

 

-          Ta đúng là thiên thần hộ mạng của con – người mỉm cười từ tốn. 


 

 

-          

 

 

 

-          Con có thể quay trở về… nhưng sẽ có một biến cố gắng tới với con 


 

 

-          Tại sao con lại được chọn lọc ạ? -  tôi thắc mắc

 

 

 

-          Con chưa đến ngày xa lìa dương trần con à… con còn phải chịu nhiều khổ cực nữa, con có muốn hay không? – thiên thần nhẹ nhõm nói

 

 

 

-          

 

 

 

-          

 

 

 

-          Con… muốn trở về… một thời kì nữa, con sẽ trở về bên ngài…

 

 

 

Thiên thần mỉm cười, âu yếm nhìn tôi rồi biến mất

 

 

 

-          Á… Á… á… - tôi đau đớn hét lên… 


 

 

Và lần này, tôi tỉnh dậy ngay trong thân xác của chính mình… nhưng kì lạ… man di chuyện trong kí ức vẫn còn y nguyên, rành rọt.... tôi cứ nghĩ rằng biến cố gắng ấy là tôi… mất trí nhớ…

 

day la noi dung footer**

 

 

 

-          Con tỉnh rồi à…

 

 


-          Con bị sao vậy mẹ…

 

 

 

-          Con ngủ li suy bì 3 ngày rồi, bác sĩ kêu con có vấn đề bên não trái, nhưng hôm nay lại hoàn toàn biến mất.

 

 

 

-          Cái…gì… 3 ngày…. Não…

 

 

 

-          ….

 

 

 

-          

 

-          Mấy bạn lo cho con lắm

 

 

 

Tôi nhìn mấy đứa bạn đang nhìn tôi với ánh mắt hồi hộp, thở phào nhẹ nhõm, tôi mỉm cười, nhìn đám bạn và nhìn cậu…

 

Ánh mắt cậu thật khó hiểu… như gắng nhớ một chuyện nào đó…nhưng vô dụng thôi ông bạn của tôi ơi… thiên thần xinh đẹp đã làm thời gian quay trở về với mùa đông yêu dấu rồi… 


 

 

Những điều động cậu nói ở bên cạnh tôi 6 tháng trước, tôi sẽ không quên đâu, thật đấy…

 

Bây giờ, tôi quay trở lại với một con người quá-ư-bình-thường bên cạnh cậu như thế này, cậu sẽ chẳng nhận ra tôi quan trọng đâu nhỉ….

 

6 tháng nữa, tôi sẽ rủ cậu tới công viên để nghe cuộc nói chuyện giữa 2 đứa bé nhé…

 

Và bít tất cả, hãy để thời gian chứng minh… phải không...