Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

truyen sex - Trung thu năm nay không hề lạnh

Tên truyện: Trung thu năm nay, không lạnh! 

Tác giả: Nhật Thanh 

Thể loại: Truyện ngắn. 

Tình trạng: Đã hoàn thành. 

_Ngày mai là Trung thu rồi!-Nó tự lẩm bẩm, rồi bước nhanh về phía Khoảng doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat  Lặng, một quán cà phê nho nhỏ mà nó hay đến, mang phong cách vintage, nằm ở nơi yên tĩnh nhất con hẻm 369.Tên của quán làm nó cảm thấy bình yên. Đôi khi, con người ta cũng cần có những khoảng lặng để suy ngẫm lại những giây phút trong thế cục mình 

Quán sơn màu vàng, màu mà nó thích, nhàn nhạt như nắng nhẹ buổi sớm, còn được trang trí bằng những bông huê hồng vẽ rất tỉ mỉ, cho thấy chủ nhân rất máu nóng với nó. Bên trong có chừng chục bàn, ghế, được bày vẽ gọn gàng, cẩn thận, mỗi bàn lại có 1 bình hoa đỏ thắm to điểm, làm quán trông đâm ra động hẳn lên. Cũng như bao quán khác, các nhân viên bắt đầu trang hoàng Khoảng Lặng bằng những chiếc lồng đèn đủ màu, vàng, đỏ, cam. Những sắc màu ấm áp, hạnh phúc. Nhưng nó thì khác. Nó ghét gam màu ấy, do chúng làm nó nhớ đến gia đình mình. Gia đình, gia đình….Nó cứ tự lẩm bẩm rồi cười lạnh. Với một đứa cô nhi như nó thì hai từ gia đình thật là xa lạ. Và nó cũng ghét Trung thu, vì Tết Trung thu còn được gọi là Tết đoàn viên. 

___________________________________________________________________ 

Quán khá đông. Chỗ ngồi gần như chật kín. Và cũng chẳng ai có thời kì mà để ý tới một cái bóng nhỏ ngồi trong góc quán. Đó là một cô gái có thân hình nhỏ nhắn, trạc 20 tuổi. Khuôn mặt trái xoan mang đôi mắt đẹp, bình lặng trong suốt, không vướng 1 tia tạp chất, nhưng thẳm sâu trong đó đồng cân là lạnh lẽo và tang thương. Mái tóc nâu dài đến lưng khẽ bay biến theo gió. Cô lặng nhìn cốc cappuccino, nhưng không hề chạm đến. Đứng lên trả tiền, cô lặng lẽ đi như lúc đến. Hệt như một cơn gió thoảng qua. 

_Cô ta thật cọ lạ, mua cà phê rồi không uống mà đi về-Lâu dần, nhân viên của quán bắt đầu xì xầm bàn tán. Có người nghĩ cô bị điên. 

_Kệ người ta Thu ơi-Một chàng trai có bề ngoài sắc sảo, trông rất giống như cô gái lúc nãy lên tiếng. Anh là nhân viên của quán, cũng có mái tóc nâu hạt dẻ, đôi mắt trong trẻo. Không hiểu sao khi thấy người ta đàm luận không hay về cô gái ấy anh lại thấy không vui, giống như có một sợi dính dấp vô hình liên kết anh và cô vậy. 

_Biết rồi cha nội. Tui đồng cân thắc mắc là tại sao cô ấy không uống thôi. Bà thấy lạ không Nhi?-Cô gái tên Thu quay sang hỏi một cô gái khác. 

_Ờ . Mà sao tui thấy cổ giống ông quá vậy Nam? Nhìn như hai chị em vậy. 

_Tui cũng không biết nữa. Chắc tại cùng một bào thai mẹ Âu Cơ đâm ra ra thành ra nó thế-Nam hài hước. Có lần, anh từng hoài nghi cô gái có phải chị em gì của mình không, nhung có nhẽ là không phải, bởi qua tìm hiểu, anh mới biết cô ấy là cô nhi. Thật khổ nghiệp, anh thầm nghĩ. Nhưng tại sao, càng nhìn cô lại thấy giống mẹ anh thời trẻ đến vậy? Thật là kỳ lạ! Hay là mẹ có con rơi ta! Phì cười, anh mau chóng xua tan ý nghĩ nhảm nhí đó. 

_Hahaha, chắc vậy!-Chỉ vài câu nói mà vấn đề cô gái điên đã bị mọi người keo kiết ra sau đầu. 

Ngày Tết đoàn viên…. 

Vẫn như man di khi, tầm 6 giờ tối, nó ngồi trong góc, tay lần mò chiếc mp3, mở bài Forever Alone của Just Tee, lãnh đạm nhìn ra ngoài. Phố phường náo nhiệt, xa cách hẳn với quán cà phê này. Các cửa hàng phục bánh trung thu mở ra rộn rịp chào đón khách. Người đi đường phục dịch hết là danh thiếp cặp bác mẹ cùng con nhỏ đi chơi Trung thu, trên mặt là biểu tình hạnh phúc. Tim nó se lại… Các chỗ bán lồng đèn đặc biệt nhiều trẻ em, hầu hạ như đều là trẻ tiểu học cùng phụ huynh. Nhìn lũ nhóc, nó lại nhớ đến thời còn nhỏ. Nơi nó từng sống là trại mồ côi Nhân Ái. Hầu hết trẻ nít lúc đó không hề biết trung thu là gì, mãi đến khi nó vào trung học phổ thông thì Nhân Ái mới tổ chức chơi trung thu cho trẻ lần đầu tiên…. 

_Chào cô-Một cậu nhân viên bước tới. Đôi mắt nó khẽ chuyển, rồi dừng trên gương mặt kia, đôi mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Sao cậu ta lại giống cô đến vậy? Không lẽ….. 

_Xin hỏi…? 

_À, có phải chúng ta quen nhau từ trước hay có gia tộc hàng gì không?-Cậu ta lúng túng. 

_Không, xin khuyết điểm anh nhầm rồi, tôi…-"là cô nhi mà!”-Những chữ này bị nó nuốt vào bụng. 

_Ồ, vậy ngày giờ quen, tôi là Hoài Nam, đang theo học năm 2 Đại học Nông Lâm, còn cô là….-Cậu thanh niên cười tươi rói. Nhìn cậu ấy mà doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat nó có thể liên hệ đến bộ dạng mình khi nở nụ cười. 

_Tôi tên Như Tuyết. Tôi tốt nghiệp tuyệt học rồi nhé, cho nên cậu phải gọi tôi là chị đấy!-Nó cười nhẹ. Không hiểu sao cảm giác thân thiết như tri kỉ lâu ngày với cậu ta cứ dần dần tăng lên. 

_Dạ, chị Tuyết….-Cuộc nói chuyện cứ tiếp kiến diễn. Bảy giờ rưỡi, Nam chào nó ra về bởi còn buổi học thêm . Hai người còn thảo luận mệnh phôn để tiện liên lạc. 

Anh ra về mà trong lòng hoang mang. Nhìn xa đã thấy cô ấy giống người mẹ quá cố kỉnh của anh rồi, lại gần thì như phiên bản thứ hai của mẹ vậy, đồng cân cần thêm nụ cười nữa thôi là Nam thấy như đang đucợ nói chuyện với mẹ. Anh là con một trong gia đình, là niềm tự hào của bố mẹ. Mẹ từng nói muốn có thêm đứa con gái nữa nhưng nguyện vọng không thành, một phần bởi chưng người ra đi quá sớm, khi anh vừa tròn 7 tuổi, một phần bởi vì ba mẹ hiếm muộn. Anh vẫn còn nhớ rõ, trước khi đi, mẹ còn nói chiêm bao tuyết tuyết gì đó. Chẳng lẽ, đó là chị cùng mẹ khác bố của mình. Nếu thật vậy, mẹ hẳn để lại thứ gì chứng minh chứ? Nghĩ vậy, Nam vội chạy về nhà, xông thẳng vào căn phòng của mẹ mà ba đã cấm không được đụng đến. Lục tung tất cả lên, anh vẫn không thấy gì. Nỗi thất vọng ùa về, nhưng ngay lập tức bị dập tắt. 

_ A, còn một chỗ!-Nam chui xuống gầm giường, nhìn về hướng Tây. Qủa nhiên, có một tờ giấy cũ, màu ố vàng, được dán chặt chịa vào thành giường. Thư được buộc bằng sợi dính dấp đỏ hơi phai màu, còn có dấu vân tay đậm màu máu đã khô. Nam gọi ba lên. Mở thư ra, đúng là loại chữ viết tay nắn nót quen thuộc của mẹ, hàng chữ có hơi run run. Đọc bức thư, anh cực kỳ sửng sốt. 

Ngày xưa, bà Như Hoa-mẹ anh, là một cô gái xinh đẹp, gia cảnh thuộc hàng phục khá giả, lại học giỏi, hiền lành nết na thành thử được nhiều tình nhân mến và ngỏ lời muốn cưới bà làm vợ sau này. Trong số đó có ông Nhân, là bạn thân, đồng thời là thằn lằn ngành ngọn của bà và ông Vương, ba anh. Hôm đó, ông Nhân ngỏ ý mời bà dự tiệc sinh nhật của mình. Sau buổi tiệc đâm ra nhật, cả hai ông bà đều ngà ngà say. Tối đó, 2 người đi quá giới hạn, và kết quả của cuộc tình 1 đêm đó là Như Tuyết. Không may, ông Nhân qua Mỹ làm ăn, rồi biệt tích, còn bà bị ép gả cho ông Vương. Bà đành nén đau, đem Như Tuyết vào cô nhi viện. Sở dĩ ông Vương không hề biết bởi gia đình bà đã che đậy chuyện này. Trước khi mất, bà viết lá thư này, với mong muốn làm sáng tỏ man di chuyện, hi vọng ông Vương nhận Như Tuyết làm con gái nuôi để Hoài Nam nhận lại chị ruột của mình, và bà hết sức xin khuyết điểm ông Vương bởi đã lừa dối ông. Cuối thư, bà còn nhờ Hoài Nam gửi Như Tuyết lời xin lỗi từ đáy lòng bà, bởi vì đã để con bé bơ vơ, không gia đình, sống khốn cùng mười mấy năm qua. 

Anh cảm thấy trước mắt như nhòe đi. Chị Tuyết, thật sự là chị ruột của mình ư? Hoài Nam không hề biết, mẹ đã có một dĩ vãng khổ đau như thế. Ông Vương đứng bên cạnh anh, trầm tư không lên tiếng, không biết là đang nghĩ suy gì, đột nhiên lên tiếng: 

_Mày còn đứng đó làm gì? Đi tìm chị mày về ngay cho ba!-Khóe mắt ông hơi đỏ lên. 

Anh sửng sốt nhìn ông, rồi niềm sửng sốt ấy biến thành vui mừng. 7 tuổi, anh đã mất đi sự ấm áp từ mẹ. Cha là một người trầm lặng, tình yêu của ông ít khi biểu thị ra ngoài. Anh thường xuyên ước hi vọng có một người em hay là anh, chị, để được yêu thương và nhận được ái tình thương. Nay mong ước thành sự thật, ai mà không vui mừng! 

Kéo ba ra khỏi nhà, Nam lấy telephone gọi ngay cho Như Tuyết. 

_Alô, hiện giờ chị có ở nhà không? Em đến nhà chị nhé, Hoài Nam có một ngạc nhiên dành cho chị đây. 

_...... 

_Dạ, em tới liền!-Trong mắt Nam toàn là sung sướng cùng hạnh phúc. 

_Reng, reng!-Tiếng chuông điện thoại reo vang trong một góc tối. Sự yên tĩnh bị phá vỡ, nó nhìn sang chiếc samsung galaxy. Chuông vẫn reo, hiện lên màn hình là bốn chữ "Em trai Hoài Nam”. Môi nó khẽ nhếch lên, tức khắc bấm nút nghe. 

_Xin chào? Có chuyện gì thế? 

_.... 

_Có. Gần hẻm 369 có cư xá Việt Tiến lớn lắm đó. Chị ở phòng 206-Như Tuyết trả lời không suy nghĩ. Không hiểu sao nó lại sinh ra cảm giác an toàn với "cậu em trai” mới quen này. 

_....Nó gập máy. Trong tim dâng lên một cỗ ấm áp, như một dòng nước nhẹ nhàng chảy qua. 

Anh và ba chóng vánh chạy đến căn phòng mang mệnh 206. Ra mở cửa là cô gái nhỏ tầm 19, 20 tuổi. Cô có đôi gò má hồng hồng đáng yêu, đôi mắt to trong suốt và mái tóc nâu vương chút màu của nắng. Bờ môi cong cong như đang mỉm cười và quy hàng mi dài thật dài chớp chớp nhìn ông. Ông sững sờ. Đây không phải là… Như Hoa sao? Không đúng! Như Hoa không thể nào trẻ như vậy được! 

_Như Tuyết?-Giọng ông run run. 

_Xin hỏi, chú đây là..-Cô gái đưa ánh mắt nghi huyễn hoặc nhìn về phía Hoài Nam đằng sau. Trong mắt cô, người đàn ông tóc hoa râm, gương mặt với ngũ quan cương nghị này là người-đến-không-có-hảo-ý. 

_Chị đọc cái này đi. Là thư của mẹ…-Ngừng một lát, anh cười-Là mẹ chúng ta. 

_Hả?-Cô vừa xúc động vừa vui mừng nhận lấy lá thư cũ màu ố vàng. Rồi cô bật khóc khi đọc đoạn cuối thư: 

Gửi Như Tuyết, cô bé đáng yêu của mẹ: 

"Mẹ yêu con, yêu đến nỗi không gì có trạng thái thể hiện thành lời. Và mẹ cũng rất, rất xin lỗi con, vì chưng hoàn cảnh gia đình, mẹ chẳng thể làm khác được. Trước khi chết, mẹ nhớ gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu của con biết mấy nhiêu, thiết tha được nghe con gọi một tiếng mẹ ơi. Mẹ biết ước nằm mộng nhỏ nhoi đó không thể thành hiện thực được rồi, bởi vì mẹ thấy, thần Chết đang đến rất gần, rất gần mẹ. . .Mẹ đã nghe thấy hơi thở của tử thần! Con biết không, mẹ đã rất ăn năn bởi vì quyết định của mình, nhưng mẹ vẫn chẳng thể đi tìm con được, bởi chưng như thế chẳng khác nào vả một cái tát vào mặt cha nội con, con ạ! Đối với ông ngoại, con là nỗi ô nhục của gia đình mình, nhưng mẹ thì khác, con là niềm kiêu hãnh của mẹ! Nhưng có lẽ, mẹ không có tự cách được con gọi một tiếng mẹ ơi, con nhỉ?Mẹ thật là tồi tệ! Nếu có kiếp sau, vẫn muốn được làm mẹ con, Như Tuyết ạ! Con không một mình! Con hãy nhớ, ở man di nơi con đến, luôn có hình bóng mẹ dõi theo! Con hãy nhớ, man di việc còn làm, mẹ đều ủng hộ và giúp đỡ! Và con hãy nhớ, trên đời này, luôn luôn có một người mãi mãi yêu con, Như Tuyết! 

_Mẹ… Nếu có kiếp sau, cũng vẫn muốn làm con của mẹ!-Cô nghẹn ngào. 

_Khụ…Còn chờ gì nữa, không mau gọi ba đi-Ông Vương cười rạng rỡ. Tự nhiên có thêm 1 đứa con gái y sì vợ yêu của mình, quá đã! 

_Cha!-Cô nhào đến ôm lấy ông. Dù ông Vương không phải ba ruột cô, nhưng ông còn tốt hơn người ba ruột phụ bạc hại ruồng bỏ bố con cô kia. Nước mắt mằn mặn, chầm chậm lăn trên má. Giọt nước mắt của hạnh phúc. 

_Chị, chị ôm có mỗi ba, em sẽ đố kị đó!-Hoài Nam bĩu môi lên tiếng. Anh cảm thấy uất ức, uất mỏ ác nha. Dù sao đây cũng là em ruột đó chứ? Sao lại ôm ba trước? Thật không công bằng! 

_Thằng nhóc này. Ba có tranh giành với mày đâu, muốn ôm thì ôm đi!-Ông lắc đầu nhìn thằng con trai đã lớn mà như trẻ con kia. Cũng không trách, từ nhỏ Nam đã mất đi tình yêu thương xót của mẹ. Mình thì lại không giỏi về khoản biểu hiện tình cảm nên nó cảm thấy thiếu thốn là đúng rồi. 

_Em trai, cha! Mọi người vào nhà đi, đứng hoài ngoài lạnh bị cảm doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cho xem! 

Tối Trung thu đó, Căn phòng 206 sáng đèn suốt đêm. 

21 năm, lần trước tiên nó được biết đến 2 chữ gia đình. 21 năm, lần trước tiên nó được biết đến 2 chữ ấm áp. 21 năm, lần đầu tiên nó nhận được ái tình xót thương từ chính thị gia đình mình. Và 21 năm, Trung thu đầu tiên nó không cảm thấy lạnh! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét